![]() |
| Anh và Em |
Ờ nhà, chỉ có hai anh em nó. Cãi nhau, đánh nhau là có, chuyện bình thường. Ngày nào cũng như ngày nào, có lẽ quen thành thói, chạm nhau là đánh chửi nhau. Khốc liệt hơn chiến tranh tương tàn.
Nó đánh con trước mà.
Tại em đánh con trước đó...
Ăn đòn no nê, nhưng vẫn chứng nào tật đó. Hôm sau lại lôi nhau ra trêu ghẹo, chọc phá. Lại đánh chửi nhau.
Tương khắc, Dê và Rắn, cứng đầu. Thành thử chẳng tên nào chùn bước tên nào. Chuyện lúc nào cũng kết thúc trong ấm ức, dù có bố mẹ xử hay không.
Thi Đại Học, đậu, mừng quá. Quày quả khăn gói lên sống với nhau, xa gia đình. Tự nhiên thấy nhẹ người, thoát nạn thật. Vui quá, không ai la mắng nữa rồi. Câu chuyện kể với anh em bè bạn thường hạ chốt: Không ai dữ bằng nó.
Kéo dài năm nhất, gần bước sang năm hai. Tranh đua ngầm với nhau trong công việc và học tập, kị nhau ở sinh hoạt xuất hiện. Bỗng thấy nhớ sao những người thông hiểu mình nhất, đoán được ý mình nhất. Lẩm nhẩm ngoài mấy tên bạn ra, còn ai nữa... Vậy là thường xuất hiện câu: Hay đánh nhau nhất lại thấu hiểu mình nhất, biết trước từng đường đi nước bước của mình.
Chỉ một vài câu chuyện vô tình đọc được, thấy anh em thương nhau, xao lòng. Anh em khổ thay nhau, thoáng nghĩ vớ vẩn. Cảnh anh em chết vẫn tìm lại nhau, khó chịu. Có cái gì đó thôi thúc trào lên trong lòng, rất nhiều tình cảm. Lập tức im lặng kìm nén, tự chửi mình: Yếu đuối thật, vớ vẩn.
Con đường chông gai, kéo tuột xuống lưng chừng dốc, cố gắng ngoi ngóp.. thất vọng trong những mớ hỗn độn của nhiều thứ. Trì níu vươn lên con người làm mất đi nhiều ý chí, gần kết thúc năm đáng ra là kịp lứa. Khi ngồi xuống lại nhận ra quá nhiều thất bại thi nhau lùa về. Bỗng nhận được một tin nhắn : Anh ơi, Anh phải cố gắng lên, anh chết ai làm chỗ dựa cho em, cho nhà mình...
Có phải tình anh em vẫn nảy nở, và bền chặt sau từng đó thất vọng, từng đó chán nản và giận dữ với nhau. Có phải chỉ có người thương mình nhất lại là người hay la mắng mình nhất; và hiểu mình nhất lại là người không thích ngồi yên với mình. Bỗng chốc nhận ra còn một Thế Giới lạc mất lớn hơn mình cảm nhận... và chỉ do mình mặc cảm nghĩ mình rất cô đơn...
Anh ơi, Anh ơi...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét