17.6.09

Ký Ức của anh








Ký Ức của anh






Những mảng ký ức, tất cả chúng, khi đã trải qua cùng con người thì đều không mất đi. Tất nhiên cũng không loại trừ trường hợp chúng bị thô bạo lãng quên hay vô tình refresh lại trong bộ não. Nhưng dù gì, chúng cũng cố gắng tự quay lại, mặc cho thời gian trôi. Đơn giản, vì chúng là một phần của con người.



Tôi viết mở đầu như vậy là có nhiều lí do. Vì trong chúng ta, có rất nhiều ký ức, chúng chồng lấn, san sát bên nhau và phát triển dây mơ rễ má lên nhau. Chúng luôn luôn thường trực, dù bạn và tôi vừa thức dậy sau buổi ban mai, ngáp ngủ vươn vai, lếch thếch đôi dép lê chuẩn bị đi làm, thì trong đầu bạn luôn có những mảnh vụn ký ức thúc đẩy bạn làm chuyện bình thường đó. Lúc đó, nó được gọi là phản xạ có điều kiện.


Không phải đàn ông ít chuyện hơn đàn bà đâu. Những lúc nhậu nhẹt, chuyện trên trời dưới đất, còn rượu vào là còn lời ra, lênh láng như hũ rượu chảy. Lúc đó, đàn ông rất nhiều chuyện, những chuyện trốn trong ký ức, xa xăm và gần gũi, chuyện vui buồn đàn ông đàn bà đều toát ra như gió. Đừng trách họ mà tội nghiệp, họ cũng chỉ đủ "gan" để nói nhiều lúc đó thôi (trừ vài trường hợp ngoại lệ).


Bạn có thể quên nó đi, trong cuộc sống thường nhật vất vả lo toan hay lúc vui buồn thất thường. Công nghiệp, não người dùng nhanh hơn máy, nhưng thiếu vắng tình cảm nhiều lắm. Những lúc đó, con người thường rất cau có và bực mệt, họ quên đi những giá trị tốt đẹp vốn có, sẵn sàng lao vào đối thủ của mình không thương tiếc. Quên đi tất cả chỉ vì một cuộc sống hơn người và dư dả.


Tôi tự hỏi, liệu có đáng không.


Và lúc thất bại, tay trắng nhìn vận đen. Khi trong người thật không còn gì, tất cả còn lại chỉ là tấm thân vất vả. Lúc đó, trong đầu chỉ là sự cay đắng, giận dữ, dằn vặt và đau khổ, hiếm hoi hơn rất nhiều là những nụ cười. Những người cười là người quả cảm mạnh mẽ. Trong đầu họ là những gì? Là kỉ niệm, là động lực, là sự nhẹ nhõm. Họ hơn người tự hành hạ mình sau thất bại là họ có kỷ niệm rất tốt đẹp, là lớp chắn lót tinh thần cho họ. Bao giờ cũng còn gia đình, còn người-thân-yêu, còn những kỷ niệm xa xưa tốt đẹp...



Ngày xưa, người ta dùng đủ giấy cói, gỗ, đồ vật trao tặng nhau, làm kỷ niệm hay lưu giữ về mặt điểm mốc (về thời gian và không gian), và thúc đẩy tình cảm cho nhau, giá trị này lưu giữ từ Đông và Tây, không kể bất cứ nơi đâu. Trong trận Trân Châu cảng, cảm tử quân Nhật bản có những chiếc khăn tay của thiếu nữ đất nước họ, bên trên thêu những lời chúc, họ giữ chúng trong trận đánh tàn khốc. Những người lính Việt nam lại mang theo từng cánh thư gia đình, tấm hình người yêu như một bảo vật, tăng sức mạnh tinh thần lên gấp bội, tạo nên hình ảnh chiến sĩ Việt nam chấn động Thế giới. Có hay chăng theo mỗi con đường hành quân là từng câu hát về quê hương , đất nước, con người thân yêu. Một thứ kỷ niệm rất khó phai.

Còn tôi, kỷ niệm của tôi là nhưng trưa hè lang thang trong màu xanh lá vườn, trong làn hơi mặn mòi của gió biển. Trong từng trưa nóng nằm ngủ quên bên hiên thềm, ánh nắng lấp lánh sau tán lá cây cao và gió chao đưa mát rượi. Là những cánh diều tự làm bay lên cao vút, là cánh chuồn chuồn mỏng tang trong suốt, là chó cắn vào chân khi ngang qua xóm lạ.

Còn tôi, kỉ niệm còn gắn với chuông gió xanh biển, là một chiếc bắt tay, là đống lửa đốt rác đêm có bố động viên " ...cố gắng học tập ...", một bàn tay ấm áp siết chặt trên xe bus lạnh buốt hơi điều hòa, một chiếc hôn nhẹ nhàng vụng trộm, là con mèo chết trong đêm mưa trước ngày thi, là cây si tí hon gần chục tuổi tự tay trồng sống, là bồ câu, là gà, là cây cối trong vườn, là cánh đồng cỏ xanh mát rộng, trời trong xanh lộng gió...



Tất cả, theo tôi trên từng chặng đường lớn lên và theo, theo mãi tận cuối con đường ,chết thì thôi :D Luôn có một thứ mới gọi nhớ tới một kỷ niệm nào đó, thúc đẩy chúng ta vươn lên, mạnh thêm. Bám theo mặc cho ta mất hết lí trí và tổn thương cực độ mất hết "Data".. Không tin ah, tự đập đầu mất trí nhớ coi :D



Đời người ngắn ngủi, ký ức như cánh hoa bay

Cảm ơn những thứ cho tôi một kỷ niệm không hề mới, nhưng không bao giờ là cũ. Cảm ơn những thứ đem lại kỷ niệm mới cho tôi, cảm ơn tất cả vì cuộc sống này. Cuộc sống luôn tạo cho to có kỷ niệm không thể quên (ngay lập tức được). (Đại loại như khi chưa là sinh viên thì chưa có giấy sổ nợ, giấy học lại, giấy phát tờ rơi, dịch vụ việc làm, tìm nhà và vô vàn thứ giấy linh tinh hầm bà lằn khác.)

Và trên tất cả, hiện tại , xin cảm ơn em, Pokahontas của anh...

1 nhận xét:

  1. Em thật sự khâm phục kho tàng từ vựng của anh. Anh là một con người sâu sắc, luôn hoài niệm về những giá trị truyền thống, có những kỷ niệm vô cùng đẹp đẽ. Em... rất... (ko nghĩ ra), khi là một phần của miền ký ức trải dài đó của anh... :) :) :) Iu đời lên nha anh.

    Trả lờiXóa