Tôi hắt ánh nhìn về phía con bé sponsor trong thoáng chốc, rồi bung về ngay trạng thái bình thường, tự nhiên hết sức có thể. Nhưng óc quay mòng mòng với tâm lí nhiễu loạn và máu nóng chảy lòng vòng trong cơ thể để dồn tuốt tuột lên mặt và đầu. Cũng may là mình ko bao giờ lộ ra đỏ mặt cả ...
Bây giờ, em tôi, cũng thản nhiên nói lại câu ấy, cũng hay nhỉ, đã hơn 2 năm mới có người nhắc lại câu đó trước mặt tôi. Tôi nghĩ thật là buồn cười, lần này thì ko nóng mặt nữa, mà thay vào là ánh nhìn - cũng nhanh trong phút chốc- sự khinh bỉ. Chết tiệt, toàn một lũ ngu ngốc đến ch... đẻ.
Tôi ko có ý chửi thề, tôi chỉ viết lại suy nghĩ tôi ngay trong lúc ấy. Buột miệng nói to câu nói diễn tả cái nghi ngờ đến tận xương tủy: Cái gì ???
Và cũng cái nhìn như thách thức và láo lếu như bao đứa khác, sự khinh bỉ kiến thức -tầm-thường-người-khác của nó vội vuột ra ngoài: Chính xác là vậy, chính Bác Hồ là người tiên phong đầu tư vào kinh doanh đầu tiên ở nước ta ...
Vậy nó nói điều gì mà khiến tôi nóng mặt, cái nóng mặt của người đọc nhiều sách về chính trị, con người vĩ nhân, và cả sách về quản lí Maketing nữa ( sách Kinh tế tôi chỉ đọc cho vui, nhưng thấy quả là nó hấp dẫn tôi lắm lắm).
Nó nói thế này, rành rọt từng câu chữ một: BÁC HỒ LÀ NGƯỜI ĐẦU TIÊN KINH DOANH THEO MẠNG Ở NƯỚC TA, BÁC HỒ CŨNG LÀ NGƯỜI KINH DOANH CON NGƯỜI. Sao anh ko biết chuyện này àh, từ một nhóm nhỏ bé thổi thành một đám người rất to...
Tôi gần như choáng sau khi nghe câu ấy, rõ ràng đó là những lời rất phản động và ... và... rất ngu ngốc nữa. Tự nhiên, tối thấy nó ngu một cách đê tiện kì là, giống như... như... (xin lỗi) một con chó đang gặm lại khúc xương mà người khác quăng cho.
Dựa lưng uể oải vào chiế ghế con bên cạnh nó, tay xoa lên trán kèm theo mắt nhắm lại. Nhìn nó sau cố gắng nhồi sọ ko thành công, bị chính cái cục mình đem khai mang ấy phản dội chính mình: đứa em họ tôi, đang nhăn mày nhăn mặt như thể ăn trúng cái gì khó ngửi lắm ấy. Kể ra đứa em họ cũng tội, nó đi làm sớm, kinh nghiệm tràn trề, chỉ cho đứa mới ướt ráo bước vào SG, lại bị quát tháo ngược lại, dù nhẹ nhàng nhưng lời lẽ rất khó nghe. Vậy mới là cuộc đời, ngoài nghe, trong phản lại mà!
Thôi, hết cách rồi, tùy ý chị đấy!
Nó lại nở một nụ cười, theo cách đánh giá của tôi, cứ như một con dê rặn ra sự khinh khỉnh ấy: Tất nhiên rồi, mấy người làm sao hiểu được, đó là một công ty số một hàng đầu về uy tín. Mấy công ty kia làm gì có vé chen chân.
Tay mân mê cái huy hiệu cùi chuối bằng nhựa trong và chút ánh kim màu vàng (chưa chắc là vàng), nó nói với vẻ hân hoan mà tôi lấy làm khó chịu: ehèm, mấy người cho là lớn hơn mấy tuổi mà cho là ta cái gì cũng hơn đấy hả, sai lầm rồi. Tuy làm nhiều công ty, nhưng mỗi công ty có chính sách khác nhau, và công ty ta là nhất, hahaha. MẤy người thì biết cái quái gì.
Tôi tính thẳng tay tát vào mặt nó trước những lời lẽ của một đứa em gái mất ... (gì đấy thì tự thêm vào), em họ lên tiếng ngăn ngay, anh dừng lại, em sẽ nói cho. Rõ ràng bùng lên cuộc chiến 2 người phụ nữ rồi, cái đó mà tuôn ra, thì khó mà kìm được.
Chị làm như thế thì hết bao nhiêu? - 1 triệu 7.
Đã mua sản phẩm? - Không, chỉ là tiền đóng vào thế chân, học tập nhiều thứ...
Vậy chỉ là tiền học thôi chứ gì? - Ừ, thì là tiền học, ( nó chanh chảnh cái giọng lên theo chiều giỏi nhất), nhưng học là học nhiều thứ, giao tiếp nè, thực hành nè, phát huy sức mạnh con người nè....
Rồi cô nàng tuôn ra ào ạt những điểm thậm tốt về quá trình học tập mà "không nơi nào có được" trừ hai nơi, ấy là công ty cô ả và một nơi nào đó trên Võ thị Sáu mà học phí lên tới 4 hay 5 triệu. Tôi chợt nhớ lại, hình như cũng có lần mình học một chương trình nào đó cũng " chỉ có 2 nơi" nhưng là công ty khác. Tuyệt thật, ý tưởng màu mè của mấy ông lớn lại đụng nhau rồi U.U!
Và có cấp bằng không? - Có chứ, có cấp hẳn hoi.
Ai cấp? - Bộ cấp, Sở cấp chứ ai.
Ai lại đi cấp những thứ ấy chính thức bao giờ nhỉ, phải không! Chẳng qua do sức ép cái đó mới ra thôi. Học chính quy bằng này, bằng kia người ta còn ko thèm nhận, huống chi ai lại lấy thứ bằng cấp phát như tờ rơi ấy. Một thứ lòe loẹt người ngoài cuộc. Mà mấy ai đã sử dụng nó để xin việc nơi khác nhỉ. Nếu là tôi, tôi sẽ tống thẳng với lí do: Không xác định được chất lượng thật sự, không khả năng kiểm tra sự thật, xuất phát từ nơi ... không chính thức với đầy nghi vấn.
Ai đã xin việc từ những bằng cấp ấy thành công thì cho biết tên tuổi địa chỉ và vài tràng vỗ tay nào.
Hàng mua dc bao nhiêu rồi? - Chẳng cần bỏ tiền ra mua hàng, giới thiệu tới và có chuyên gia tư vấn cho.
Bao nhiêu người tới rồi? Bao nhiêu người vào như chị ? - Nhiều lắm, có 3 người tuyến dưới rồi, nên hôm nay mới lên chức này...
Nó lộ ra nhiều điểm nghi ngờ quá, và mâu thuẫn quá, tôi bèn vặc lại theo giọng êm nhất, như đùa:
Vậy tích lũy dc bao nhiêu điểm rồi? - Sao?
- Tích lũy dc bao nhiêu điểm rồi? - Điểm là cái gì?
Tôi đưa mắt nhìn cô em họ, đang buông xuôi thân trên chiếc ghế dựa, nó cũng nhìn tôi như thể đột nhiên cùng phát hiện lỗ hổng rò. Thật là may mắn.
Vậy mà cũng nói là đi làm, làm dc bao lâu rồi hả! Mỗi hàng hóa mua vào có tích điểm cho mỗi người, mua nhiều thì điểm lên nhanh, tích đủ thì nhảy cấp. Khinh khỉnh người khác giờ lại không biết thế àh.
(Im lặng)
Điểm mình mua vào cho mình thì ít, cho mấy thằng trên móc câu thì nhiều, bỏ hình, bắt bóng là thế...
Im đi, tôi ko nghe, không nghe gì hết...
Tôi nói vớt hết: Vậy mày nói xem, ai sẽ tiếp theo đây...
Bao nhiêu người theo chân rồi, ai là người đầu tiên. Khỏi nói tao cũng biết, gia đình là con chuột đầu tiên cho mày thực hành, họ hàng là thứ hai, bạn này là thứ ba. Tao nói vậy... trúng mày chưa.
Trúng, trúng cái gì mà trúng. Giọng nó hắt lên, ánh nhìn liếc xéo nửa chừng đầy đe dọa khinh khỉnh.
Trời nóng và con người cũng nóng, mấy li nước cạn queo theo cơn khát.
Em họ vẫn ngồi trên ghế theo tư thế oải nhất, tôi nóng máu lên ngay từ khi nó nói về Bác, tụi chúng nó đọc hết bao nhiêu sách về Lịch sử, vĩ nhân, tâm lí con người và Kinh tế để đúc lên một câu thối tha như chó gặm lại xương như thế. Tưởng mình giỏi lắm àh, lũ ngu dốt ch... chết.
Gia đình bị lừa, anh em bị lừa, bạn bè bị lừa. Biết bao lời nói cho phải lòng nó. Con người khát tiền như thế hỏi có xuôi chèo trốn lòng tham không! Bạn bè vì quá lo lắng mới khuyên nhủ và báo cho tôi. Anh em vì bị nó lừa mới tiền đến khuyên nhủ nó. Bố mẹ con khô nước lòng cũng vì nó. Nó làm tôi khủng hoảng tiền và tâm lí đến mức tồi tệ. Tôi sẽ sống thế nào với cơn nợ ngập nhà và một kẻ nghiện hư danh đồng tiền như nó, khi nó vẫn gọi tôi là anh!!!
Dù nó có bị bắt cóc thì tôi cũng chẳng quan tâm, vốn dĩ, nó đã có người gọi là anh rồi, đếch thèm tôi rồi, thì thân nó tôi quăng sọt rác.
Hàng mua về có tốt không? - Tốt, rất tốt.
Sản xuất tại đâu? - Là hàng Đài Loan (tôi đế vào: ra là hàng Made in Hồ Cẩm Đào)
Có bán lại được không? - Tất nhiên là có chứ.
Bán như thế nào khi chỉ có mình mới hiểu và tin vào giá trị của nó (dù giá trị của nó là ảo)? (Im lặng)
Tại sao mày tin người ngoài như thế? - Vì người ta cho tôi cơ hội, tôi chỉ việc nắm bắt và sử dụng nó cho tốt.
ÔI, con điên hoang dại này. Nó đáng thương làm sao. Làm sao biết dc đâu là cơ hội và đâu là cạm bẫy móc con mồi. Chỉ có bị lừa gạt, chết rồi mới biết.
Tính sơ sơ có bao nhiêu sinh viên vào Sài Gòn, bao nhiêu người biết và bao nhiêu người tham gia nhưng không có ấn tượng xấu? Bao nhiêu forum trường, blog và báo chí phân tích chuyện ấy? - Anh ko có đủ tư cách nói chuyện đó. ( Em họ tôi tròn mắt lên)
Rõ là hữu danh vô thực.
Gặt hái gì được chưa? - Tháng sau lấy 600 nghìn đầu tiên.
Dễ dàng vậy sao? Không dễ mà cũng không khó, tùy vào năng lực thật sự mỗi người.
Tiền ấy từ đâu ra? - Từ tiền hoa hồng mua hàng.
Ở 1triệu 7 ấy àh! - Không, từ tiền ngoài khác. Tiền kia chỉ là cho mình vào học, tiền hoa hồng bán hàng khác nữa.
Coi như mất số tiền ấy, ko lấy lại dc.
Học trong đó có lợi ích gì! - Như đã nói, biết thêm về con người, Kinh doanh, Khai thác tiềm năng con người, rất rất nhiều. Phải dẫn lên công ty, người ta nói cho biết thêm chi tiết.
Người ta là ai, sponsor phải không? - Sponsor là cái gì?
Là người đỡ đầu khi mới vào việc, tao tưởng mày rành rọt lắm chứ! - Chu, ông biết gì mà nói hả. Đó là một người rất giỏi, cũng là người cùng tỉnh ...( tôi không nói vì thấy nhục nhã cho nơi này).
Mục đích vào đây là gì? Học hay làm! - -Học và làm chung nhau, mọi lúc mọi nơi, đây là một công việc nhàn hạ, thích thì làm ko thích thì thôi..
Và bỏ học... - Tui không có như ông, ông làm hại cha mẹ mình. Ông ham mê làm mà 2 năm bỏ rớt, NHỤC, ông không có tư cách gì nói với tui. Nó sẵng giọng lên một cách hỗn hào, ôi nhìn em họ, NHỊN.
Thứ nhất, tao làm nhưng để có chút kinh nghiệm chỉ mày, tao tính cho mày vào chung với tao, để rèn trước. Mày không chịu thì thôi. Tao bỏ ngay từ khi mới vào rồi, ít nhất thì cũng không dây dưa hại chết gia đình, họ hàng mình như vậy.
Thứ 2, mày nghe rõ đây, tao rớt vì tao ỷ i học được. Và thật sự là tao học được. Vì chủ quan nên thiếu ngày mà rớt không cho thi. Mày cố ý hiểu lầm xét lại thì biết tay tao. Tính bôi nhọ để đẩy mình lên hả. Bài này tao học như mày nhưng trước mày lâu rồi.
Nó ngồi chửi tôi một thôi một hồi theo cách đã được nhét sọ trên công ty. Em họ tôi, trưa nắng nóng, nằm lim dim mắt nghe tiếp câu chuyện, và bực mình lên giọng nã liên hồi :
Chị nói báo Hiếu, mà thấy thế này hả. Bố mẹ thì ở nhà mong đi học, còn mình thì dối hết người này người khác. Sáng nay nói ở nhà thì nhất quyết lên tập văn nghệ, tập thì ko thấy mà thấy lần mò lên công ty. Dặn dò bố nói ở nhà mà con ko ở. Vậy là hiếu đó. Anh em họ hàng lừa vậy đó hả. Bạn bè muốn tốt mới báo chứ ko nói thì ai mà biết lừa nhau tới đâu. Còn đòi tính sổ gì nữa hả, bạn tốt không giữ lại đi theo mấy thằng tận đẩu đâu. Cơm có tí chút mà mang dâng miệng người. Anh chị là người hơn chị mà còn chửi bới nói xóc xỉa vậy hả. Sau này sống với đàn em thì biết chị sẽ đối xử ra sao. Nói ngon ngọt không chịu nghe thì thôi, tùy chị, chị muốn gì thì tùy, đi đâu thì đi nhưng tiền đây với anh giữ, đứt liên lạc hết tiền ráng chịu. Có cái điện thoại số mới cũng không chịu cho số, mất sim gì mà gọi là nhận ra số máy liền. Biết sợ đòi sao lại im như vậy. Không liên lạc ai hết thì tự chịu trách nhiệm. Tính sổ với ai, người tốt không chơi lại quan hệ với mấy đứa "toàn vì mình mà sống". Tính chuyển nhà chứ gì, đi đi... Đây ko cần nói thêm gì nữa.
Mày là một đứa vô trách nhiệm, mày biết tới mày thôi. Bố mẹ cãi nhau vì mày, tao ko thể đi học do thiếu tiền vì mày. Sống chỉ biết tới mình, Ích Kỉ...
CÂMMMM...!!!
Nó thét lên vào mặt tôi, và lấy xe đi mất sau mấy câu nói nữa. Tôi căm thù nó tới tận xương tủy.
Cuộc chiến kết thúc, và nó vẫn giữ con đường riêng. Nhưng tôi chắc chắn rằng con đường ấy không có gia đình, không anh em họ hàng, hàng xóm và bạn bè thân thiết, những con người biết thiệt vì nó và muốn tốt cho nó.
Cứ đi đi con ạh, trời bao la và đất rộng mở, tự mò lần trong đôi tay của mình vẫn chậm hơn khi có người nắm tay đưa lối. Người ấy là ai, là anh trai nhận hờ mày nhận, là những bộ óc thông minh biết toan tính lợi dụng, là đám bạn nhăng nhít sáo rỗng quê nhà bám theo. Cứ bước đi con ạh.
Cuộc đời mới mở ra trước mắt là lưới nhện của những kẻ tiên phong. Đánh rơi viên gạch đổi ngọc giữa đường. Viên ngọc ấy chính là mày đấy con ạh, mày là con rối biết múa may quay cuồng ra tiền mà ko cần tiền vốn điều khiển. Cứ bước đi và cứ ngã đi. Nhưng ít nhất, mày cũng biết còn có người sẽ chẳng bao giờ kéo mày thẳng dậy, sau bao tổn thương mày vứt vào từ gia đình và cuộc sống. Tự lo đi nhé. Anh chúc mày may mắn nhiều hơn.
̀
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét