
14-2 của những năm về trước, lần đầu tiên mình biết yêu là cái gì. Thật ngọt ngào. Tất cả những thứ cảm xúc lần đầu tiên Yêu là ... lộn xộn và rối bời. Ai mà biết. Nó cứ đan xen vào nhau. Bối rối, loạn nhịp và... muốn chút anh hùng. Phải rồi, lần đầu tiên mình muốn bảo vệ ai đó bằng tất cả những gì mình có. Bảo vệ thật chặt như trứng nước, bằng tất cả sức mạnh và tinh khôn. Nhưng chuyện ấy có người nào hiểu được, cả Em nữa. Có phải vì tầm nhìn mình quá thiển cận chăng? Để giờ đây chẳng còn gì trong
tay. Cát nắm quá chặt mau trôi. Tuột một cái đã qua 4 năm. Hôm nay, mình lại một mình... Nhớ EM và tất cả đã qua. Cảm ơn Em vì tất cả đã qua. Và cảm ơn ta trước vì những gì sắp tới, một cuộc chiến dài với thời gian, tiền bạc , địa vị - chỉ để đứng sát bên nàng. Để nàng chủ động trước, và lại nhẹ câu như phim: "Anh sẽ lại cưa em nhé !". Chuyện đời cũng thật ... như phim.
Yêu, cả bầu trời ta hái cho Nàng. Nhưng cần gì phải hái cho Nàng thứ vớ vần nhường ấy, vì mình biết nó chỉ lấp lánh chứ không ăn được. Khôi hài. Chuyện đầu tiên mình ấn tượng, ấy là cái lúc mình gặp nàng lần đầu. Mình đã ngớ ngẩn làm sao. Hồi hộp bao con xe ngang qua, tưởng tượng chuyến nào cũng có thể có Nàng làm tăng thêm bao hồi hộp cứ như mở hên xui một gói quà độc nhất. Ai lại không khen người ta xinh hay gì gì ấy, bước xuống xe bus 27, mình và Nàng nhận ra nhau nhờ màu quần áo hẹn trước. Và mình buột hỏi một câu: "Em có đói không? " Tới tận bây giờ, có lẽ Nàng vẫn chưa hết nụ cười ngạc nhiên, và mình cũng chưa thôi hết tự hào. Vì từ đó trở về sau, đó là tiêu chí cho tình yêu của mình cho Nàng. Anh sẽ yêu EM tận cùng, anh chỉ biết chân thành, chút viển vông, anh sẽ lo EM và không ngơi chăm sóc EM. EM nhé... Mình nghĩ đã nắm trọn Nàng trong tim, không như bao gã si tình, mình là người yêu có mục đích. Yêu là để Sống thêm thú vị.
Cuộc sống mình đổi thay, và tính cách đổi thay, và mọi thứ quanh mình đổi thay. Tính kiên nhẫn bao lâu qua đối với tình yêu thật sự không đủ. Lúc nào cũng tự nhủ: chút nữa thôi, nhịn chút nữa thôi. Và nhiều chuyện đã
nhịn thành công. Nàng hô: bớt game đi. Và khóc. Bao nhiều lần gọi điện kêu về nhà, tức cáu lên vẫn phải về. Nàng bảo : Hãy ngủ sớm nhé, hãy ăn điều độ vào. Tức cáu. Và bao nhiêu nước mắt nữa lại rơi. "Học đi anh, anh ơi...". Có quyền gì mà sai khiến mình. Khóc kệ. Ngày nào cũng gọi khóc lóc khuyên nhủ. Cuối cùng cũng chịu hết nổi cảnh ỉ ê. Kéo cờ trắng. Ừ. Khủng khiếp. Mình biết nhược điểm của mình rồi. Và bao chuyện Nàng kiên nhẫn khuyên nhủ cùng nước mắt, nhiều tới phát sợ. Nhiều tới khủng khiếp. Lấy đâu ra từ phái yêu cho sức mạnh kiên nhẫn ấy nhỉ. Chịu. Và từ đấy, mình biết mình vấp một sai lầm khủng khiếp nhất trên đời. Là tự tưởng tượng đã nắm được Nàng trong tay. Thực ra là ngược lại. Mình đã Out dưới Nàng. Chẳng khi nào Nàng hí hửng với chiến công "thuần phục ngựa hoang" ấy. Điều này làm mình hổ thẹn, Nàng ảnh hưởng phong cách của mình. Chợt rùng mình nhớ ngày đầu tiên, ... người đầu tiên nắm tay và giữ chặt bàn tay của đối phương không phải là mình. Tạm biệt cái thời hổ báo bố láo, tao sẽ nhớ mày lắm.

Ai cũng trẻ và một thời tự do, ai cũng ước mơ và chạy thục mạng theo nó
. Ai cũng sống để thành người và ai cũng yêu để biết mình còn thấp kém. Nông nổi, dại dột, bồng bột. Cái quan trọng là sự luật lệ trong hỗn độn. Nghe thật triết lý. Nhưng Ta và Nàng đã đạt được điều đó. Thật khó để có thể thay đổi hoàn toàn một ai đó cho hợp ý mình nhưng cũng rất dễ dàng để người khác tuân theo một luật này để đổi lấy cái lợi trong luật người đó đề ra. Đó gọi là sự thỏa thuận. Những vụ cãi nhau tới nảy lửa, chia tay cũng chỉ để giúp hai bên gần nhau. Và quay lại, và xin lỗi, và gắn bó hơn trước. Tôi nghĩ Tôi đã hiểu. Và tôi nghĩ Em đã hiểu. Một người đầu bếp nói :" Mặn, giảm muối." Phụ bếp kêu không, tôi thích mặn. Vậy anh chấm thêm với mắm nhé. Tình yêu giống như một bản thỏa thuận hợp đồng, chăm bón đúng luật thì mau có trái thôi. Tôi nghĩ tôi đã hiểu, nhưng hiểu rồi thì sao, Em cũng chẳng còn bên tôi. Chắn ngắt, đắng ngắt lưỡi và khô khốc trong đầu. Gieo công gặt ... đủ thứ.
Và dù sao đi nữa, mỗi đời người cũng cần một ngọn hải đăng. Một bến đỗ, một nơi ấm áp để quay về.
Con tàu có thể chu du nhiều chặng đường dài chỉ để thêm nhiều cơ hội trưởng thành. Cập nhiều bến chỉ để ăn hàng và nghỉ ngơi. Nhưng trong tim, chỉ có một nơi được gọi là nhà. Bao hàm cả luồng ấm áp bình yên nơi ấy mang lại. Ngọn hải đăng cắm trên bến cảng, rọi đường tàu về bờ an toàn đúng hướng Điềm báo của an toàn. Anh biết những lời này có vẻ muộn màng, trong anh luôn có những ngọn hải đang làm mục tiêu bước tới. Em có đồng ý làm một hải đăng cho anh lần nữa không? Vì thiếu em đôi khi anh hơi mù hướng.

Thật vui sướng biết bao trong dĩ vãng nghe một câu ấm áp ... EM YÊU ANH. Trọn đời giữ làm của riêng.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét